Tề Tri Huyền không tỏ rõ thái độ, chỉ hỏi ngược lại: “Hoàng tộc có long hóa chi thuật, Man Vương nhất tộc có thú hóa chi thuật, hai thứ này vốn dĩ cùng chung một cội nguồn, đúng không?”
Man Vương trầm ngâm một lát rồi chậm rãi nói: “Chắc ngươi từng nghe qua câu chuyện một vị đệ tử hoàng tộc đem lòng yêu cô nương hái trà ở Nam Cương. Đó là chuyện có thật, hơn nữa vị đệ tử hoàng tộc kia còn để lại hậu duệ, chính là Man Vương nhất tộc chúng ta.”
Tề Tri Huyền bừng tỉnh ngộ.
Thảo nào đồ đằng của Man Vương nhất tộc lại có thể thăng cấp cho long hóa chi thuật, giữa hai bên quả nhiên có ngọn nguồn sâu xa.




